Ba Ngàn Kẻ Điên Cô Từng Thuần Phục Đều Trùng Sinh

Chương 4: Bệ hạ, người không cần ta nữa sao?

Giao Diện Đọc Truyện

Cỡ chữ
A- A+

Mục Lục Chương

Ba Ngàn Kẻ Điên Cô Từng Thuần Phục Đều Trùng Sinh

Chương 4

Bệ hạ, người không cần ta nữa sao?

Cập nhật: 25/08/2026 23:20

“Đổi họ là chuyện tất nhiên, chỉ có điều con gái của em tư…” Ánh mắt Hứa Vân Phàm lạnh xuống, “Có thành kiến rất lớn với Chiếu Ngọc. Vừa mới được đón về đã nghĩ đến chuyện đuổi Chiếu Ngọc đi.”

“Láo xược!” cụ ông nổi trận lôi đình, “Nó thật sự nghĩ như vậy sao?”

Hứa Vân Phàm khinh miệt nói: “Đâu chỉ nghĩ thôi. Nó còn trực tiếp nói trước mặt mẹ rằng từ khi nào em tư lại có thêm một cô em gái? Nó không có cô.”

“Nực cười, hoang đường!” cụ ông nặng nề thở ra, “Chẳng lẽ nó thật sự cho rằng huyết thống quan trọng đến thế? Cho rằng địa vị của nó đã vượt qua Chiếu Ngọc rồi?”

“Con thấy em tư là người nho nhã, không ngờ con gái của em ấy lại vô lễ như vậy.” Giọng Hứa Vân Phàm nhàn nhạt, “Bố, có lẽ vì em tư chỉ có một đứa con gái nên đã chiều hư nó. Nhưng một khi nó trở về nhà họ Hứa, chúng ta sẽ thay em ấy dạy dỗ cho thật tốt.”

“Chỉ sợ cái mầm này đã mọc lệch, khó mà uốn lại được.” cụ ông cau mày thật chặt, “Đón một thứ như vậy về, bố chỉ sợ sau khi chết cũng không còn mặt mũi đi gặp liệt tổ liệt tông nhà họ Hứa!”

Hứa Vân Phàm không tỏ ý kiến: “Nếu thật sự không uốn lại được thì cứ cút khỏi nhà họ Hứa.”

“Cũng được, trước tiên chỉ đổi họ cho em tư của con.” cụ ông chợt nhớ ra điều gì đó, dặn dò, “Đúng rồi, Vân Phàm, đợi anh cả con trở về thì chuẩn bị một chút. Chúng ta phải chuẩn bị hậu lễ, đích thân đến nhà họ Bùi thăm hỏi.”

Hứa Vân Phàm do dự một lát: “Nghe nói một tháng trước nhà họ Mạnh đã đến rồi, đáng tiếc không gặp được bất kỳ người chủ nhà nào.”

“Đúng vậy, muốn gặp được chủ nhà của nhà họ Bùi khó lắm.” cụ ông kính sợ nói, “Bốn trăm năm trước, nhà họ Bùi đã là danh môn vọng tộc ở Giang Hoài, cùng Lâm Tô Tạ thị, Vân Trung Hạ thị và Nam Lăng Thôi thị được xưng là Tứ đại gia tộc, là thế gia môn phiệt chân chính.”

Sắc mặt Hứa Vân Phàm trở nên nghiêm túc: “Con hiểu ý bố.”

Mặc dù đều là danh môn ở Giang Hoài nhưng nhà họ Hứa, nhà họ Mạnh và nhà họ Bùi hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

“Cho nên nhất định phải chuẩn bị lễ vật thật kỹ, hy vọng có thể lọt vào mắt nhà họ Bùi.” cụ ông lại cau mày, “Em tư của con và con gái nó hiện giờ đang ở đâu?”

“Không biết.” Hứa Vân Phàm thờ ơ nói, “Mẹ nói con gái em tư bị sốt, chắc đang ở bệnh viện nào đó.”

Cụ ông cũng không hỏi thêm: “Đồ đạc của nó đã chuyển hết về nhà họ Hứa chưa?”

“Toàn là mấy quyển sách lịch sử cũ kỹ, bẩn không chịu nổi, con tạm thời để trong kho rồi, để em tư tự mình sắp xếp.” Hứa Vân Phàm có chút ghét bỏ, “Đỡ cho sau này em ấy lại chạy đến đây la lối rằng chúng ta động vào đồ của em ấy.”

“Con làm việc, bố yên tâm.” cụ ông hài lòng nói, “Anh em các con đều rất xuất sắc, bố cũng được nở mày nở mặt.”

Nói xong, vẻ mặt ông lập tức lạnh xuống, rõ ràng đã nhớ đến Minh Thừa Lễ văn không thành, võ chẳng xong.

Một nhà khảo cổ học cả đời theo đuổi thứ lịch sử hư giả, đời này xem như chẳng còn tác dụng gì.

Bầu trời buông thấp, sao trời lấp lánh.

Một chiếc xe màu đen chầm chậm tiến vào nhà tổ họ Bùi trong màn đêm. Cửa xe mở ra, một người bước xuống.

Người đàn ông vai rộng eo thon, khí độ bất phàm, vẻ tôn quý tự nhiên toát ra. Khóe môi anh mang theo nụ cười hờ hững, trông như một công tử phong lưu bất cần đời, sở hữu một gương mặt đào hoa kiểu rất dễ thu hút những cô gái nhưng chẳng có duyên với những mối tình lâu dài.

Anh thong thả bước đi, không nhanh không chậm, khiến người ta nhớ đến những vị công tử áo gấm cưỡi ngựa ngày xưa, phóng qua phố dài. Rõ ràng chưa từng ngoảnh đầu, vậy mà đã khiến vô số thiếu nữ đánh rơi trái tim vì anh.

“Cậu chủ.” Quản gia Bùi lập tức đứng thẳng người.

Bùi Huyền khẽ “ừ” một tiếng: “Đang nói chuyện gì vậy?”

Quản gia Bùi do dự một chút: “Đang nói chuyện năm xưa nhà họ Hứa ở Giang Hoài có một đứa trẻ bị tráo đổi…”

“Không thú vị, không muốn nghe.” Bùi Huyền lười biếng cười. Anh sải đôi chân dài, đã bước lên lầu.

“Sau này có nói mấy chuyện tầm phào này thì đừng để cậu chủ nhìn thấy.” Quản gia Bùi quay đầu trách mắng mấy người hầu, “Chuyện nhà họ Hứa có đáng để lọt vào tai cậu chủ nhà chúng ta sao?”

Nói xong, quản gia Bùi vào bếp lấy một đĩa điểm tâm, lên lầu đến trước cửa phòng ngủ thì thấy cửa đang mở.

Trong tay Bùi Huyền cầm một quyển sách.

Quản gia Bùi không cần nhìn cũng biết anh đang đọc gì - “Truyện về Thái Sơ Nữ Đế”.

“Cậu chủ, cậu vừa từ Nam Cảnh trở về, nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng đọc sách nữa.” Quản gia Bùi bước vào, đặt đĩa điểm tâm xuống rồi khuyên nhủ, “Không cần phải đọc ngay lúc này.”

Bùi Huyền không ngẩng mắt: “Ra ngoài.”

Giọng nói bình tĩnh, không nghe ra vui buồn.

Quản gia Bùi đành phải lui ra, đóng cửa lại. Ông cũng không nhìn thấy chỉ vài giây sau, Bùi Huyền đã xé nát quyển sách trong tay, cười khẩy: “Lời nói vô căn cứ, thật hoang đường!”

Một cuốn sách lịch sử bán được cả triệu bản, vậy mà những chuyện được ghi chép trong đó gần như chẳng có chuyện nào là thật!

Bùi Huyền bình ổn lại tâm trạng, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt nhàn nhạt.

Còn ba tháng nữa mới đến năm mới, vậy mà bên ngoài đã treo biểu ngữ “2026 Mã niên đại cát”.

Đã bốn năm kể từ lần đầu tiên anh mở mắt nhìn thế giới hậu thế này. Anh đã đi qua rất nhiều nơi nhưng vẫn chưa gặp được cố nhân mà mình muốn gặp.

“Người lại đang ở đâu?” Giọng Bùi Huyền gần như chỉ còn là tiếng thì thầm, “Cửu Châu này, người không muốn trở về nhìn một chút sao? Hay là… người không còn cần ta nữa?”

Cuối cùng, anh khẽ gọi như một tiếng thở dài: “Bệ hạ.”

Không một ai đáp lại.

Bùi Huyền nhắm mắt, cùng màn đêm chìm vào giấc ngủ.

Mười hai giờ trưa hôm sau, Minh Thừa Lễ xách cơm trưa đến bệnh viện, vừa bước vào đã thấy cô gái với hai quầng mắt thâm sì như gấu trúc đang nhìn mình.

“A Anh, con thức trắng đêm à?” Minh Thừa Lễ giật mình, “Cũng đừng học kiểu đó chứ, sức khỏe quan trọng hơn. Con vừa mới hết sốt thôi, hôm nay còn phải tiếp tục truyền thuốc đấy!”

Ông bước tới, định rút quyển sách khỏi tay cô nhưng ánh mắt lại dừng trên sáu chữ:

Vân Châu bốn mươi chín ngày.

Đây là cuộc đại thảm sát nổi tiếng trong lịch sử Cửu Châu. Tộc Hồng với mái tóc đỏ, đôi mắt xanh đã đánh chiếm Vân Châu, Giang Hoài là nơi đầu tiên hứng chịu tai họa. Người dân trong thành gần như bị giết sạch.

Minh Thừa Lễ không biết đã xem đoạn lịch sử này bao nhiêu lần.

Nhưng mỗi lần đọc lại, lòng ông vẫn đau như bị dao cứa.

“Không ai biết ước mơ của bố…” Giọng Minh Thừa Lễ nghẹn lại, “Năm đó tộc Hồng xâm lược, giết chết rất nhiều người, cũng thiêu hủy rất nhiều sách. Lịch sử thời kỳ hưng thịnh nhất của Huyền triều cứ thế bị đứt đoạn.”

Cuối cùng Sư Trường Anh cũng lên tiếng: “Nhà họ Bùi, hiện giờ vẫn còn sao?”

“Nếu nói nhà họ Bùi bốn trăm năm trước thì đương nhiên không còn nữa.” Minh Thừa Lễ thở dài, “Nhưng nhà họ Bùi hiện tại cũng có chút quan hệ với nhà họ Bùi bốn trăm năm trước. Nghe nói được xây dựng bởi một nhánh phụ của nhà họ Bùi.”

Sư Trường Anh bình tĩnh hỏi: “Bùi Huyền đâu?”

Minh Thừa Lễ vui mừng vì con gái thật sự đã đọc sách, còn nhớ được cả nhân vật lịch sử Bùi Huyền, lập tức nói: “Bùi Huyền dẫn ba mươi vạn tướng sĩ trấn thủ Giang Hoài.”

Sư Trường Anh hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”

Minh Thừa Lễ khựng lại, vẻ mặt ảm đạm: “Trong tình thế tuyệt vọng như vậy, đương nhiên là tất cả đều tử trận.”

Sư Trường Anh nhắm mắt. Một lúc lâu sau, nàng cười khẩy: “Ta biết hắn trước giờ rất có khí phách, giống như lần hắn nửa đêm đến ám sát ta năm xưa.”

Minh Thừa Lễ sững sờ: “Cái gì?”

Sư Trường Anh không nói thêm, ánh mắt lại trở về quyển sách.

“A Anh, hôm nay” Minh Thừa Lễ còn chưa nói hết câu, cửa phòng bệnh đã bị đẩy bật ra một cách thô bạo.

“Thì ra em tư ở đây, thật khiến anh tìm mãi.” Hứa Vân Phàm chắp tay sau lưng, ánh mắt nhàn nhạt nhìn hai cha con, “Sư Trường Anh đúng không? Cô của cháu đã tỉnh rồi, đang chờ cháu đến nhận lỗi đấy.”