Có lẽ cảm thấy giọng điệu của mình hơi nặng nề, Hứa Vân Phàm dịu giọng xuống: “Mẹ, con nhìn Chiếu Ngọc lớn lên từ nhỏ. Bất kể con bé có mang dòng máu giống chúng ta hay không, nó vẫn là em gái ruột của con. Còn về em tư…”
“Đương nhiên mẹ biết, anh em các con đều nhìn Chiếu Ngọc lớn lên.” phu nhân Hứa im lặng một lát rồi thản nhiên nói, “Con cứ yên tâm, bất kể thế nào, nó cũng không thể vượt qua Chiếu Ngọc.”
Một người là Hứa Chiếu Ngọc đã sống chung dưới một mái nhà suốt nhiều năm, tài sắc vẹn toàn, con cái cũng ưu tú.
Một người là Minh Thừa Lễ không có chút tình cảm nào, hai người chỉ mới gặp nhau một lần, là một người chẳng làm nên trò trống gì, con gái cũng vô dụng.
Đến kẻ ngốc cũng biết phải chọn ai.
“Chỉ là bây giờ bên ngoài đều đã biết Chiếu Ngọc không phải con ruột của bố mẹ, phải bù đắp cho con bé thật tốt.” Hứa Vân Phàm gật đầu, “Nhưng con thật sự không biết em tư đã dạy dỗ con gái kiểu gì, sao lại vô lễ như vậy?”
Anh còn chưa gặp Sư Trường Anh nhưng trong lòng đã hoàn toàn không có thiện cảm.
“Con bé đó, mẹ nhìn qua đã thấy là kiểu người phản nghịch, cực kỳ không chịu được dạy dỗ.” Phu nhân Hứa day day thái dương, “Đến lúc đó giao nó cho con, uốn nắn tính tình nó cho tốt.”
Hứa Vân Phàm cười nhạt: “Mẹ cứ yên tâm, xương cốt có cứng đến đâu, vào tay con rồi cũng phải ngoan ngoãn.”
“Nhưng dù sao nó vẫn là đứa con gái duy nhất của Thừa Lễ, con không được ra tay như lúc huấn luyện cấp dưới.” Phu nhân Hứa dặn dò: “Chuyện xảy ra hôm nay tuyệt đối không được truyền ra ngoài, nếu không thì những gia đình khác ở Giang Hoài sẽ nhìn chúng ta thế nào?”
“Con hiểu ý mẹ, chỉ là…” Hứa Vân Phàm ngừng lại một chút, “Chuyện Chiếu Ngọc nhập viện e rằng không thể giấu được nhà họ Mạnh, chắc chắn phải cho họ một lời giải thích.”
Nhà họ Mạnh rất hài lòng với Hứa Chiếu Ngọc, tuyệt đối không cho phép người ngoài bắt nạt cô.
Phu nhân Hứa nhíu mày: “Thôi vậy, nếu là tự chúng gây ra họa thì phải tự gánh chịu cơn giận của nhà họ Mạnh.”
Thấy phu nhân Hứa không hề thiên vị cha con Minh Thừa Lễ, lúc này Hứa Vân Phàm mới nở nụ cười: “Mẹ, mẹ cứ về nghỉ trước đi, con ở đây trông chừng.”
“Bộp.”
Sư Trường Anh đặt chiếc bát trống xuống: “Thêm một bát nữa.”
“Con… con gái à, tuy bố nói con muốn ăn gì cũng được nhưng… nhưng con cũng không thể ăn như vậy chứ!” Minh Thừa Lễ trợn mắt há hốc mồm: “Con đã ăn hết ba mươi mốt bát mì rồi, ăn nữa sẽ no chết mất.”
Ông chủ quán cho biết toàn bộ nguyên liệu trong kho đã hết sạch. Cho dù có kề dao vào cổ ông ta, ông ta cũng không thể làm thêm mì bò.
Những vị khách khác đều nhìn Sư Trường Anh bằng ánh mắt kính nể.
Đây mới chính là ý nghĩa của thời đại mới, đến cả Thao Thiết cũng có thể hóa thành người để ăn mì rồi.
Sư Trường Anh miễn cưỡng nói: “Vậy đổi quán khác.”
Võ công cô tu luyện cần phải ăn một lượng lớn thức ăn. Huống hồ cơ thể hiện tại quá yếu, càng cần bổ sung dinh dưỡng.
Minh Thừa Lễ kiểm tra số dư tài khoản, đau khổ nói: “Con gái à, bố vốn nghĩ lần này nhận được tiền lương, ít nhất ba tháng tới ăn uống sẽ không thành vấn đề. Nhưng nếu con cứ ăn kiểu này, tuần sau chúng ta phải hít không khí mà sống mất.”
Sư Trường Anh chưa từng nghĩ có một ngày mình lại phải lo sầu về chuyện tiền bạc. Cô khựng lại rồi hỏi:
“Thôi được rồi, bố còn bao nhiêu tiền?”
Minh Thừa Lễ ngượng ngùng lắc chiếc ví: “Chỉ còn từng này thôi.”
Sư Trường Anh cầm ba trăm bốn mươi đồng lẻ năm hào, xoay người bước vào một hiệu sách.
Minh Thừa Lễ lại kinh ngạc lần nữa, rồi lập tức mừng đến phát khóc.
Con gái ông thông suốt rồi, biết phải đọc sách rồi!
Minh Thừa Lễ lập tức đi theo. Ông nhìn Sư Trường Anh trước tiên lấy một quyển “Luật Hình sự”, sau đó lấy một quyển “Lịch sử triều Huyền”, cuối cùng lại lấy một quyển “Lịch sử cận đại”.
Dù Minh Thừa Lễ là một nhà khảo cổ học, ông vẫn không tài nào hiểu nổi ba quyển sách này có mối liên hệ gì với nhau.
Nhưng nếu con gái muốn đọc, ông đương nhiên phải hết lòng ủng hộ.
Ba quyển sách đều rất dày, vậy mà Minh Thừa Lễ vẫn vui vẻ ôm chúng trở về phòng bệnh.
Sư Trường Anh nằm trở lại giường, trước tiên lấy quyển “Lịch sử triều Huyền” ra.
Sử sách của triều đại trước đều do hậu thế tu bổ và biên soạn, có phải sự thật hay không vẫn còn cần khảo chứng.
“Mặc dù học lịch sử là con đường rất gian nan nhưng A Anh, nếu con muốn học thì bố nhất định sẽ ủng hộ.” Minh Thừa Lễ nghĩ ngợi rồi nói, “Có điều đừng học lịch sử triều Huyền, học lịch sử triều Tĩnh đi. Lịch sử triều Tĩnh có triển vọng hơn. Đây chính là vương triều chính thống thứ hai của Cửu Châu, kéo dài suốt ba trăm năm. Tên các châu của Cửu Châu đều do Thừa Thiên Đế đặt. Nói đến Thừa Thiên Đế, vị thiên tử thiếu niên ấy quả thật có phong thái của bậc thiên nhân!”
Sư Trường Anh không ngẩng đầu: “Con không muốn học.”
Cô chính là người tạo nên lịch sử, học cái gì chứ?
Bây giờ cô chỉ muốn biết sau khi mình chết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Minh Thừa Lễ cũng không khuyên thêm. Im lặng một lúc, ông nói: “A Anh, tuy nhà họ Hứa… nhưng nếu chúng ta trở về thì ít nhất cũng sẽ không phải lo chết đói. Bao nhiêu năm qua, bố có lỗi với con. Đến công viên giải trí cũng chưa từng đưa con đi.”
Sư Trường Anh thuận miệng hỏi: “Công viên giải trí là gì?”
Nghe đến cả công viên giải trí mà con gái mình cũng không biết, trái tim Minh Thừa Lễ đau nhói. Vị chua xót nơi sống mũi không thể kìm nén được nữa: “A Anh, là bố không tốt. Con muốn mắng bố, đánh bố thế nào cũng được, bố tuyệt đối không nói gì.”
Cuối cùng Sư Trường Anh cũng ngẩng đầu lên, đưa một tay xoa đầu ông:
“Cha, chỉ cần người ngoan ngoãn truyền ngôi cho con, con sẽ hiếu kính người thật tốt.”
“Hả?” Minh Thừa Lễ ngơ ngác, “Bố là bố của con, đồ của bố đương nhiên sau này đều để lại cho con. Nhưng nhà mình làm gì có ngai vàng đâu? Nếu có thì đừng nói ngai vàng, đến cả sao trên trời bố cũng hái xuống cho con.”
Trong lòng ông âm thầm quyết định phải trở về nhà họ Hứa.
Ông chịu chút ấm ức cũng chẳng sao nhưng ông nhất định phải tranh thủ cho con gái mình một tương lai có đường lui.
Buổi tối, cụ ông nhà họ Hứa cũng từ công ty chạy đến Bệnh viện Số Một Giang Hoài.
Trên đường đi, ông vẫn đang nghe điện thoại. Thư ký báo cáo: “Chủ tịch Hứa, cậu chủ nhà họ Bùi đã từ Nam Cảnh trở về.”
“Thật sao?” Sắc mặt cụ ông lập tức phấn chấn: “Về lúc nào?”
“Chiều nay vừa mới đến Giang Hoài.” Thư ký nói: “Chỉ là chúng ta chưa gặp được người.”
“Không gặp được mới là chuyện bình thường. Dù có đích thân đến tận cửa thăm hỏi cũng chưa chắc đã gặp được.” Cụ ông cúp điện thoại, cảm thán một tiếng, “Thiếu gia nhà họ Bùi, Bùi Huyền, quả thật đúng là tuổi trẻ tài cao.”
“Bùi Huyền?” Hứa Vân Phàm kinh ngạc: “Cái tên này nghe quen quá, con nhớ trong lịch sử…”
“Không sai, âm đọc cũng giống hệt Bùi Huyền thời Thái Sơ Nữ Đế.” cụ ông gật đầu. “Ông Bùi rất kỳ vọng vào cậu ta, cho nên đã đặt tên theo vị lão tổ tông ấy. Quả nhiên cậu ta cũng không phụ lòng ông ấy.”
“Thì ra là vậy.” Hứa Vân Phàm lúc này mới biết còn có nguyên do như thế. Anh ta cười, “Bốn trăm năm trước, Bùi Huyền chính là một trong Tứ đại công tử lừng danh thời bấy giờ. Không chỉ làm thơ rất hay, mà còn sở hữu kiếm pháp tuyệt đỉnh, được mệnh danh là văn võ song toàn.”
“Đáng tiếc.” cụ ông lắc đầu, “Nghe nói một vị công tử thế gia như vậy lại bị Thái Sơ Nữ Đế làm cho tan nát.” Ông cũng không tiếp tục nói về lịch sử hư vô ấy nữa, mà hỏi: “Em gái con thế nào rồi?”
“Chiếu Ngọc vừa thoát khỏi nguy hiểm, vẫn còn hôn mê.” Hứa Vân Phàm đáp, “Bố, bố nghĩ thế nào về cha con em tư?”
“Nếu đã muốn trở về nhà họ Hứa thì trước tiên đổi họ đi.” cụ ông thản nhiên nói: “Không đổi họ thì không thể ghi vào gia phả.”