Ba Ngàn Kẻ Điên Cô Từng Thuần Phục Đều Trùng Sinh

Chương 5: Được, đại tiểu thư, là anh sai

Giao Diện Đọc Truyện

Cỡ chữ
A- A+

Mục Lục Chương

Ba Ngàn Kẻ Điên Cô Từng Thuần Phục Đều Trùng Sinh

Chương 5

Được, đại tiểu thư, là anh sai

Cập nhật: 27/08/2026 07:32

“Anh… anh hai.” Minh Thừa Lễ vẫn còn không quen với cách xưng hô này.

Sư Trường Anh lơ đãng liếc Hứa Vân Phàm một cái: “Bố, anh em của bố à?”

Minh Thừa Lễ kéo tay áo cô: “A Anh, gọi bác hai.”

Sư Trường Anh vẫn đang đọc sách, cô lắc đầu, dường như rất thất vọng: “Bố không biết phải xử lý anh em thế nào sao? Đặc biệt là người lớn tuổi hơn bố.”

“Hả?” Minh Thừa Lễ hơi ngơ ngác, theo bản cô hỏi: “Xử lý thế nào?”

Trước đây cũng chẳng có ai nói cho ông biết ông còn có anh em.

Sư Trường Anh đổi sang tư thế thoải mái hơn, dựa vào đầu giường: “Đương nhiên là giết. Chẳng lẽ đợi ông ta giết bố trước sao?”

“…”

Cả phòng bệnh im phăng phắc.

Bà cụ giường bên lén lút dựng tai lên nghe.

Sắc mặt Hứa Vân Phàm lạnh xuống.

Hôm qua anh ta chỉ nghe Hứa phu nhân kể sơ qua sự việc, hôm nay tận mắt chứng kiến thái độ của Sư Trường Anh, quả nhiên đúng là coi trời bằng vung, thiếu giáo dục!

“Anh, anh hai, đầu óc A Anh bị sốt đến hồ đồ rồi, đôi khi con bé thích nói mấy lời linh tinh.” Minh Thừa Lễ toát cả mồ hôi lạnh, “Thế này đi, đợi con bé khỏi bệnh, em sẽ đưa nó về nhà.”

“Nể mặt em tư, lời vừa rồi anh sẽ không so đo.” Hứa Vân Phàm nhìn ông vài giây, “Chiếu Ngọc bị bệnh tim, nhà họ Hứa đã chăm sóc, điều dưỡng cho con bé rất lâu. Tôi không muốn sau khi các người trở về, sức khỏe của nó lại trở nên tệ hơn.”

“Không đâu, chúng ta...” Minh Thừa Lễ vẫn chưa nói hết câu.

Sư Trường Anh đã ngắt lời: “Phiền phức, lui xuống.”

Phong thái của một vị hoàng đế được thể hiện cực kỳ đầy đủ.

Cứ như thể giây tiếp theo nếu anh ta không đi, cô sẽ lập tức sai người chém đầu anh ta.

Hứa Vân Phàm thở ra một hơi, cười khẩy rồi rời đi.

Anh so đo với một con nhóc vắt mũi chưa sạch làm gì? Đợi đến khi rơi vào tay anh ta, anh ta sẽ cho cô biết hai chữ “khuất phục” viết thế nào.

“A Anh, con làm bố sợ chết khiếp.” Minh Thừa Lễ vỗ ngực, “Bố biết con đang trút giận thay bố, nhưng lần sau tuyệt đối không được kích động như vậy. Bác hai của con xuất thân từ trường quân đội, có rất nhiều thủ đoạn.”

Sư Trường Anh lập tức bắt được chữ “quân”, cô ngước mắt lên: “Dẫn binh à? Dưới trướng có bao nhiêu người?”

Minh Thừa Lễ nghĩ ngợi: “Hình như có mấy trăm người, lợi hại thật.”

“Ồ.”

Sư Trường Anh mất hứng: “Có tăng gấp trăm lần cũng không đủ để trẫm đánh.”

Minh Thừa Lễ nghẹn lời: “A Anh, con ngoan ngoãn dưỡng bệnh đi. Bố để cơm trưa ở đây rồi, bố phải ra ngoài làm việc.”

Thái Sơ Nữ Đế trời sinh đã phản nghịch.

Càng không cho cô làm gì, cô càng muốn làm điều đó.

Trước khi rời đi, Minh Thừa Lễ còn dặn dò lần cuối: “Còn nữa, buổi tối tuyệt đối đừng đến Toái Kim Quật. Ở đó có rất nhiều người xấu, hôm qua vừa có người bị cướp. Đợi bố về bố sẽ mua đồ ăn khuya cho con, nghe lời nhé.”

Hai từ “Toái Kim Quật” và “cướp” đã lọt vào tai Sư Trường Anh.

Vì thế, cô cố tình đợi đến tối, quang minh chính đại rời khỏi phòng bệnh.

Toái Kim Quật là nơi hỗn loạn nhất Giang Hoài, vẫn còn lưu giữ không ít kiến trúc từ thế kỷ trước.

Đèn đuốc mờ tối, người đi đường bước chân vội vã, không dám nán lại lâu.

Sư Trường Anh lại nổi bật giữa đám đông, hiên ngang bước thẳng vào vùng đất không ai quản lý ấy.

“Vút!”

Trong nháy mắt, vô số ánh mắt đều tập trung lên người cô.

Dung mạo của cô gái vì bệnh mà có phần tái nhợt, nhưng vẫn không thể che lấp đôi mày đôi mắt tuyệt mỹ. Mái tóc đen dài được buộc lên, để lộ cần cổ trắng nõn thon dài.

Diễm lệ phóng khoáng, dáng vẻ linh động, lại mang theo vài phần ngông cuồng, là một vẻ đẹp vô cùng phô trương.

Lời của vua không phải là trò đùa, Sư Trường Anh là một vị hoàng đế giữ lời.

Cô đã hứa với Minh Thừa Lễ sẽ không cướp ngân hàng, vậy cướp người chắc là được chứ?

Sư Trường Anh thong thả bước tiếp về phía trước, tìm kiếm mục tiêu.

Cách đó không xa, có ba người đứng cùng nhau, nhưng không một tên côn đồ nào dám đến gần.

Bọn chúng đúng là đầu gấu bản địa , nhưng cũng không dám đắc tội với những gia tộc quyền quý chân chính ở Giang Hoài.

Một công tử nhà giàu trong số đó bỗng nói: “Cậu chủ Hoắc, mau nhìn kìa, hình như… đó là cô gái nhà họ Hứa vừa đón về? Trông còn xinh hơn trong ảnh. Nếu bố cô ta mới là con trai ruột của nhà họ Hứa, vậy chẳng phải cô ta mới là vị hôn thê của cậu sao?”

Hoắc Vân Hành dựa nghiêng vào tường, chân dài hơi cong, cười khẩy: “Vị hôn thê?”

Chuyện huyết thống nhà họ Hứa xảy ra vấn đề là tin tức chấn động. Kết quả giám định quan hệ cha con vừa có hôm qua, chỉ trong vòng một buổi sáng đã truyền khắp giới thượng lưu Giang Hoài.

Nhà họ Hoắc và nhà họ Hứa đã sớm định hôn ước từ nhỏ, ai mà ngờ lại xảy ra chuyện này?

“Cô ta từ quê lên, chắc không biết Toái Kim Quật là nơi nào đâu? Nếu không thì cũng chẳng chạy vào đây.” Công tử nhà giàu đầu tiên huých khuỷu tay vào Hoắc Vân Hành, “Cậu chủ Hoắc, có muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân không?”

Hoắc Vân Hành thản nhiên liếc Sư Trường Anh đang bị mấy tên côn đồ bao vây: “Cứ chờ thêm đi, không vội.”

Sư Trường Anh đang định nói câu “Cướp đây, giao hết tiền ra”, thì một bóng người cao ráo, thẳng tắp đột nhiên chen vào tầm mắt cô, chắn trước những ánh mắt đầy ác ý của đám côn đồ.

“Bảo em đứng bên kia đợi anh, sao lại tự mình chạy đi rồi?” Giọng nói vang lên bên tai cô, ngữ điệu lười biếng, mang theo vẻ ung dung nhàn nhã: “Giận dỗi anh cũng được, sao đến cả trà sữa cũng không cần nữa thế?”

Bất ngờ bị nhét vào tay một cốc đồ uống nóng, động tác của Sư Trường Anh khựng lại, sau đó cô hút một ngụm qua ống hút.

Rất hợp ý trẫm.

Lúc này cô mới ngẩng đầu lên. Thứ đập vào mắt cô đầu tiên là vòng eo thon gọn nhưng rắn chắc, sau đó là một gương mặt tuấn mỹ đến kinh diễm.

Người trẻ tuổi sở hữu vẻ ngoài như ngọc quý, như vàng ròng. Ánh trăng phủ lên đôi mày thanh tú và đường nét thon dài của anh. Đôi mắt hồ ly sâu thẳm, đa tình nhưng không hề có vẻ lẳng lơ. Khí chất của bậc thiên hoàng quý tộc vào khoảnh khắc này như được hiện thực hóa.

Nhận ra ánh mắt của cô, anh nhướng mày, thong thả làm động tác đầu hàng: “Được, đại tiểu thư, là anh sai. Đi thôi.”

Anh cao hơn cô, vì vậy hơi cúi người xuống, đưa tay về phía cô.

Mặc dù là tư thế mời, nhưng ánh mắt anh nhìn cô lại mang theo một ý vị không cho phép từ chối.

Nghe những lời thân mật như vậy, Sư Trường Anh liếc nhìn người xa lạ đột nhiên xuất hiện này.

Giả vờ là người quen của cô để giải vây?

Tấm lòng này trẫm nhận, nhưng trẫm không đi. Không ai có thể ngăn trẫm cướp bóc.

Đúng lúc này, đám côn đồ cũng có cùng suy nghĩ với cô.

“Anh bạn, anh hùng cứu mỹ nhân à? Anh muốn đi, nhưng chúng tôi cho phép chưa?” Tên côn đồ cầm đầu cười khẩy, lập tức đưa tay định túm lấy vai Sư Trường Anh, “Đêm hôm khuya khoắt, ai bảo bạn gái anh chạy đến đây? Bản thân không biết giữ mình, thì đừng trách...Á!”

Tay hắn còn chưa chạm được vào Sư Trường Anh thì đã bị chặn giữa không trung.

Sư Trường Anh nghe thấy một tiếng “rắc” giòn tan. Là tiếng xương gãy.

Tên côn đồ ngã xuống đất, không thể đứng dậy.

Thiều Uyên nhẹ nhàng thổi bay những sợi bông liễu vương trên tay, ý cười trong mắt đã biến mất không còn dấu vết: “Không muốn cút thì cũng được.”

Mấy tên côn đồ run rẩy nhìn anh, lăn lộn bò chạy, khiến cả khu vực xung quanh cũng yên tĩnh hơn không ít, không ai còn dám đến gần.

“Cậu chủ Hoắc, thân thủ khá đấy.” Công tử nhà giàu kinh ngạc thốt lên, “Cậu có nhìn rõ anh ta ra tay thế nào không?”

Đôi mắt Hoắc Vân Hành nheo lại.

Anh không nhìn rõ.

Thế nhưng bên tai anh lại vang lên một tiếng cảm thán: “Cậu chủ Hoắc, xem ra thân thủ còn lợi hại hơn cậu, chẳng trách dám ra tay anh hùng cứu mỹ nhân.”

Câu nói này khiến sắc mặt Hoắc Vân Hành lạnh xuống. Anh sải bước tiến về phía trước.

Sư Trường Anh vừa “ực ực” uống hết trà sữa, vừa nói: “Mời tôi ăn cơm.”

Bước chân Thiếu Uyên khựng lại, anh nghiêng người ngoảnh đầu.

Cô gái nghiêng đầu nhìn anh, mang theo vẻ đáng yêu như vừa mới học cách làm người. Nhưng trong đôi mắt cô rõ ràng viết: Không làm theo thì giết ngươi đấy.

Ánh mắt Thiếu Uyên lướt qua hàng mày đôi mắt cô từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở đôi môi: “Hình như có người vừa uống một cốc trà sữa của tôi.”

“Anh đánh đối tượng cướp của tôi chạy mất rồi.” Sư Trường Anh khoanh hai tay trước ngực, “Bây giờ tôi không có tiền ăn cơm, anh phải chịu trách nhiệm.”

Hoắc Vân Hành vừa lúc nghe được câu cuối cùng, anh khẽ cười khinh: “Không có tiền ăn cơm thì tìm người qua đường? Còn không bằng tìm tôi, đỡ cho đến lúc bị bán đi cũng chẳng biết.”

“Anh cũng muốn mời tôi ăn cơm?” Sư Trường Anh liếc Hoắc Vân Hành một cái, “Thế này đi, hai người đánh nhau một trận. Ai thắng thì người đó được quyền mời tôi ăn cơm.”