Có lẽ thực sự là điềm lành của đèn hoa, dọc đường vào kinh, cực kỳ thuận lợi.
Đợi hai người Lục Đồng tới Thịnh Kinh, đã là một tháng sau.
Ngân Tranh đem giấy tờ vào thành đưa cho lính canh, theo Lục Đồng bước vào cổng thành, vừa tới phố, liền bị sự phồn hoa của Thịnh Kinh làm cho choáng ngợp, khẽ thở dài nói: “Quả nhiên là Thịnh Kinh!”
Đi qua cổng nội thành, trước mắt lập tức trở nên náo nhiệt. Tửu lầu lớn nhỏ khắp chốn, quán trà càng dễ thấy ở mọi nơi. Một người phụ nữ mặc chiếc váy lụa đỏ đang bán hoa đào, hương thơm tràn ngập khắp chốn. Cả thành rộn ràng tiếng người, chen chúc nhau. Bên dưới những chiếc đèn lồng treo trong tửu lầu được tô điểm bằng rèm châu, lấp lánh dưới ánh nắng.
Thời tiết nắng đẹp, mây trôi đi hết, phố xá tấp nập, dân cư đông đúc, quả thực là phú quý mê người.
Ngân Tranh còn đang cảm thán, Lục Đồng đã thu lại ánh mắt, nói: “Trước tiên tìm một quán trọ ở lại đi.”
Kinh thành là nơi tấc đất tấc vàng, tiền phòng cũng vì thế cao theo.
Hai người tìm một quán trọ nhỏ khá sạch sẽ để ở lại trước. Ngân Tranh đi nhờ quán trọ làm chút đồ ăn, Lục Đồng xuống lầu trước.
Quán trọ nằm ở phía Tây thành, cách con phố sầm uất nhất ở phía Nam một khoảng khá xa, bởi vậy giá phòng không quá đắt. Những người đến quán trọ này phần lớn là những du thương tới Thịnh Kinh buôn bán làm ăn.
Lục Đồng đi đến trước quầy, chưởng quầy là người đàn ông trung niên mặc chiếc áo dài màu tương, đang bận rộn gảy bàn tính, đột nhiên nghe thấy phía trước có người hỏi: “Chưởng quầy, gần đây có nơi nào bán đồ gốm sứ không?”
Chưởng quầy ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cô gái trẻ đứng trước mặt mình.
Nữ nhân ở Thịnh Kinh phần lớn đều cao ráo xinh đẹp, nhưng cô gái trước mặt lại trông nhỏ nhắn xinh xắn hơn nhiều. Khuôn mặt trái xoan, mắt đen và sáng, nước da trắng ngần. Nàng rất mảnh mai, trông có vẻ mỏng manh yếu ớt, mặc một bộ váy trắng từ vải lĩnh, rất mộc mạc, tóc đen được tết bím chéo, chỉ cài một bông hoa lụa trắng như sương bên tóc mai. Đứng ở đây, trông như xuất thuỷ phù dung*, duyên dáng nhã nhặn.
*xuất thuỷ phù dung (出水芙蓉): thành ngữ chỉ dung mạo đẹp đẽ của con gái
Mỹ nhân như vậy, giống như ngọc nhân được nuôi dưỡng từ cảnh đẹp non xanh nước biếc, tinh tế và trong sáng.
Chưởng quầy mỉm cười nói: “Cô không phải người địa phương nhỉ? Trông giống như đến từ Tô Nam?”
Lục Đồng không gật đầu, cũng không phủ nhận, chỉ mỉm cười nói: “Nghe nói đồ sứ Kha gia ở Thịnh Kinh rất xuất sắc, chưởng quầy có biết muốn mua đồ sứ Kha gia, cần đến chỗ nào?”
Lời này vừa nói ra, còn chưa đợi chưởng quầy trả lời, một vị khách ngồi ăn cơm ở sảnh chính phía sau đã quát lên: “Kha gia? Đồ sứ của Kha gia có gì tốt? Chẳng qua là gặp được vận may, đúng lúc nắm bắt được thôi!”
Lục Đồng quay đầu lại, thấy người nói là một người ăn mặc như du thương, nàng ngừng lại, hỏi: “Đại ca, lời này từ đâu nói ra vậy?”
Du thương kia vừa nghe một tiếng “đại ca”, cũng không tiếc lời đáp lại, bèn mở miệng nói: “Trước kia Kha gia bán đồ sứ trong kinh thành, chưa từng nghe nói có gì nổi bật về kỹ thuật xuất chúng, danh tiếng bình thường. Nhưng khoảng một năm trước, không biết giẫm phải vận may gì, người hầu trong phủ Thích Thái Sư chọn mua cốc chén bát đĩa dùng trong thọ yến của lão phu nhân, nhìn trúng Kha gia. Thọ yến của Thích lão phu nhân được tổ chức náo nhiệt, Kha gia cũng nhờ vậy mà được nở mày nở mặt. Từ đó về sau, nhiều quan lại trong kinh thành đều đến Kha gia mua đồ sứ, danh tiếng cũng nhờ vậy mà được truyền ra ngoài.”
Du thương nói đến đây, nhấp một ngụm trà thô trước mặt, bực bội nói: “Kha gia dạo gần đây gần như đã nắm giữ toàn bộ vụ kinh doanh đồ sứ ở Thịnh Kinh, ngày cả miếng cháo cũng không để phần cho nhà nào khác. Hiện nay ở Kinh thành làm ăn kinh doanh đồ sứ, chỉ biết có Kha gia, nào còn phần của nhà khác?”
Có lẽ du thương này cũng là một trong những người bị Kha gia ảnh hưởng đến không có cháo mà húp, thấy Lục Đồng có vẻ do dự, du thương kia lại khuyên nhủ: “Muội tử, muội cũng đừng mua đồ sứ của Kha gia nữa. Hiện tại, Kha gia chỉ bán cho quan lại, không để mắt đến những vụ kinh doanh nhỏ lẻ này, tội gì phải tìm kiếm phiền phức chứ.”
Giọng điệu của Lục Đồng nhẹ nhàng, ý cười trong mắt nhạt đi, nhẹ giọng nói: “Đại ca nói lời này, ta lại càng tò mò hơn, ta muốn xem rốt cuộc đồ sứ tinh xảo thế nào, lại có thể gây ấn tượng với Phủ Thái Sư vốn đã quen với những thứ tốt đẹp.”
“Nếu cô thật sự muốn đến tiệm đồ sứ Kha gia cũng không khó,” chưởng quầy rất ôn hòa, mỉm cười chỉ đường cho Lục Đồng, “Kha gia ở phía nam thành, đi thẳng dọc theo con phố này, có thể nhìn thấy cầu Lạc Nguyệt trong thành. Cô ấy à, cứ đi dọc theo cầu, cuối cầu có tòa Phong Nhạc Lâu, dưới đó có con hẻm, đi qua hẻm, thì có thể thấy đại gia trạch Kha gia.”
Lục Đồng cảm ơn chưởng quầy và du thương, rồi mới quay lên lầu. Vừa vào phòng, Ngân Tranh đã bày xong cơm, giục Lục Đồng: “Cô nương, dùng cơm trước đi đã.”
Lục Đồng ngồi vào bàn, cùng Ngân Tranh cầm bát đũa, Ngân Tranh thăm dò mà mở miệng: “Cô nương, nô tỳ mới nãy nghe được người hỏi về đại gia trạch Kha gia ở dưới lầu...”
Lục Đồng nói: “Dùng cơm đi, sau khi ăn xong, ta muốn đến Kha gia một chuyến.”
Nghe du thương nói, Kha gia gặp may vào một năm trước, một năm trước, cũng là khoảng thời gian Lục Nhu qua đời vì bệnh.
Thực sự khiến người ta khó mà không có nhiều suy nghĩ .
...
Đường phố phía Nam so với phía Tây thành náo nhiệt hơn nhiều.
Trên cầu Lạc Nguyệt, dòng người như dệt, gió sông đi qua thành cũng mang theo mùi son phấn. Dưới lan can cầu được treo rất nhiều đèn sừng trâu, nghe đồn vào ban đêm quang đãng, đèn đuốc như đom đóm, trăng non trắng bạc rọi xuống cầu, khắp thành ngập trong ánh trăng.
Băng qua con hẻm nhỏ bên dưới Phong Nhạc Lâu, ở phía cuối có một cánh cổng to cao. Trên tấm biển ở cửa đề hai chữ “Kha gia.”, là phủ đệ mới mua của Kha gia.
Lúc này là buổi trưa, một tiểu đồng mặc áo xanh đang tựa vào cửa lớn ngủ gà ngủ gật, Kha gia tuy giàu có, chủ tử đối xử với người hầu lại khắt khe keo kiệt, người gác cổng thì ít, ban đêm làm việc, ban ngày còn phải làm thêm, khó tránh khỏi uể oải.
Chính lúc đang buồn ngủ, bỗng chốc nghe thấy phía trước có người nói: “Anh trai nhỏ, thiếu gia của quý phủ có phải là đại gia Kha Thừa Hưng không?”
Người gác cổng giật mình tỉnh dậy, nhìn thấy hai cô gái trẻ trước mắt mình, trong đó một người đang đeo mạn che mặt.
Hắn nói: “Phải, các cô...”
“Cô nương nhà tôi là biểu muội bên nhà mẹ đẻ của tiên phu nhân*, xin được gặp Kha lão phu nhân của quý phủ.”
*tiên phu nhân: cách gọi tôn kính dành cho người vợ đã mất.
...
Trong vườn hoa Kha gia, mẫu đơn đang nở rộ.
Kha lão phu nhân không thích sự tẻ nhạt, người làm ăn, luôn thích sôi nổi. Sau khi mua căn nhà này, một số bụi tre vốn được trồng trong
nhà đều đem đào lên, sau đó lại lấp cái ao nhỏ, cải tạo thành một vườn hoa. Hoa trong vườn quanh năm đua nở, rực rỡ vô cùng.
Lúc này trong đại sảnh, Kha lão phu nhân đang ngồi trên cái trường kỷ xem hầu gái thêu mặt quạt, trên bàn bày biện chút bánh cam mật và hạt dẻ luộc, thỉnh thoảng cầm lấy một miếng đưa vào miệng, lại chê điểm tâm hôm nay quá nhạt.
Người gác cửa đi vào, nhỏ giọng nói: “Lão phu nhân, bên ngoài có người xin gặp, nói là biểu muội bên nhà mẹ đẻ của tiên phu nhân*...”
Kha lão phu nhân thay đổi sắc mặt, giọng nói bất giác nâng giọng lên: “Biểu muội của ai cơ?”
Người gác cửa co rúm lại: “Tiên phu nhân ạ...”
Đầu mày Kha lão phu nhân nhăn lại: “Lục gia không phải đã c.h.ế.t hết rồi sao? Có bao giờ nghe qua có biểu muội bên nhà mẹ đẻ?”
Ma ma bên cạnh nói: “Có lẽ là họ hàng xa sa cơ thất thế, không biết sự việc của Lục gia, đến đây kiếm chút lợi lộc.”
Kha lão phu nhân suy nghĩ một chút, phân phó cho người gác cửa: “Không cần để ý, đuổi đi là được.”
Người gác cửa nhận lệnh rời đi, không lâu sau, lại trở lại.
Kha lão phu nhân sốt ruột: “Còn chưa đi à?”
“Chưa ạ...” Người gác cửa có chút khó xử: “Người đến nói rằng có tình cảm thân thiết với nhà tiên phu nhân, nghe tin Lục gia lụn bại, tới lấy của hồi môn của tiên phu nhân về...”
“Của hồi môn?” Sắc mặt Kha lão phu nhân bỗng trở nên hơi khó coi: “Người nghèo ở đâu tới mà không biết phép tắc, của hồi môn? Lục thị thì có của hồi môn gì chứ!”
Người gác cửa nuốt nước bọt, dè dặt mở miệng: “Đối phương nói, nếu như không gặp được lão phu nhân, nàng ta sẽ lấy ghế đẩu ngồi trước cửa, lại hỏi thăm từng người hàng xóm nữa. Lão phu nhân, người đến người đi, truyền ra ngoài e là không dễ nghe...”
Kha lão phu nhân mặt mày tái mét, hồi lâu, nhả ra mấy chữ từ trong kẽ răng: “Gọi nàng ta vào đây!”