Đăng Hoa Tiếu

Chương 12: Sóng Gió

Giao Diện Đọc Truyện

Cỡ chữ
A- A+

Mục Lục Chương

Đăng Hoa Tiếu

Chương 12

Sóng Gió

Cập nhật: 24/08/2026 07:27

"Ngươi muốn làm đại phu?” Đỗ Trường Khanh trợn to mắt nhìn: "Lục cô nương, ngươi đang nói đùa với ta à?”

Lục Đồng bình tĩnh nhìn hắn ta.

Đỗ Trường Khanh uống một ngụm trà, từ từ rồi mới lại lần nữa mở lời: "Lục cô nương, đại phu không phải nói suông. Ngươi đã hỏi thăm qua, đáng lẽ cũng phải nhìn thấy, đại phu hầu hết đều là nam tử lớn tuổi. Ngươi là một cô nương trẻ tuổi…”

Lục Đồng bưng chén trà trước mặt lên, nhìn lá vụn chìm nổi trong chén trà.

Từ xưa đến nay, thầy thuốc đều là càng già càng nổi tiếng, đại phu trẻ tuổi một chút thường sẽ bị nghi ngờ y thuật không đủ giỏi, luôn luôn phải chờ đợi chịu đựng, chịu đựng đến khi có tóc bạc, sau đó có thể dần dần tích lũy được uy tín.

Thấy Lục Đồng không nói, Đỗ Trường Khanh lại tận tình khuyên bảo thuyết phục: “Lục cô nương, bản thân tại hạ từ nhỏ sống ở Thịnh Kinh, nói hơi quá lời một chút, một cô nương xinh đẹp như ngươi, không nên chịu gian khổ gì, càng đừng nói đến việc xuất đầu lộ diện. Người nhà ngươi nếu nhìn thấy, sẽ đau lòng biết bao.”

Nghe thấy hai chữ “người nhà”, ánh mắt Lục Đồng động nhẹ.

Đỗ Trường Khanh không nhận ra vẻ mặt của nàng, vẫn tiếp tục nói chuyện: “Ngươi đã đem trà thuốc cho ta, ta đưa bạc cho ngươi, tất cả đều đem ký gửi, được không?”

Lục Đồng: “Y quán Nhân Tâm là y quán, không phải hiệu thuốc.”

“Cùng tiệm thuốc cũng gần giống nhau.”

Lục Đồng để chén trà xuống, nhìn về phía Đỗ Trường Khanh: “Đỗ công tử, ngươi là đang nghi ngờ ta không có bản lĩnh hành nghề y phải không, cũng sợ sẽ khiến cho y quán của ngươi gặp rắc rối đúng không?”

Dường như bị đâm trúng tâm tư thầm kín, Đỗ Trường Khanh dừng lại một chút.

“Nếu ngươi không tin ta, thì có thể tự mình đến y quán tìm một bệnh nhân để kiểm tra ta.” Lục Đồng nói: “ Ở Thịnh Kinh không chỉ có một y quán, Đỗ công tử không đồng ý làm vụ kinh doanh này, vậy thì quên nó đi.” Nàng nhẹ nhàng để lại câu nói này, rồi đứng dậy, không muốn nói nhiều với Đỗ Trường Khanh.

“Chờ một chút.”

Đỗ Trường Khanh hét lớn một tiếng.

Lục Đồng quay người nhìn hắn ta.

Hắn ta nhìn chằm chằm Lục Đồng, nhìn chăm chú nửa ngày, cuối cùng cũng chịu thua, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lục đại phu, ngươi có chí hướng cao như vậy, cô nương một lòng hành nghề y cứu giúp đời, Đỗ mỗ vẫn là lần đầu gặp.”

“Ta nói trước.” Hắn ta tức giận nói: "Bản thân ngươi phải tự quản lý quán, người khác có mua hay không ta không quan tâm.”

“Việc này không làm phiền Đỗ công tử nhọc lòng.” Lục Đồng gật đầu với hắn ta: “Ta sẽ xem mà làm.”

Đã thương lượng xong, việc kế tiếp liền dễ xử lý hơn nhiều.

Đỗ Trường Khanh muốn tạm thời trở về giúp hai người Lục Đồng tìm chỗ ở, Lục Đồng cũng định về khách điếm thu dọn hành lý một phen. Đỗ Trường Khanh trả tiền trà, ba người cùng đi về hướng khách điếm Lai Nghi.

Đường phố tấp nập, xe ngựa qua lại không ngừng, lại đi về phía trước mấy chục bước, có một cửa hàng châu báu Lầu Bảo Hương. Các gia quyến nữ thường chọn đồ nữ trang ở đây.

Hai người Lục Đồng và Đỗ Trường Khanh vừa đi đến dưới Lầu Bảo Hương, phía trước đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa hỗn loạn. Lục Đồng ngước mắt nhìn, liền thấy một chiếc xe ngựa khí thế to lớn xông đến trước mắt.

Người đánh xe ngựa không mảy may tránh người đi đường, con ngựa lớn suýt nữa đâm vào Ngân Tranh, Lục Đồng nhanh chóng kéo Ngân Tranh một cái mới khiến nàng ta may mắn tránh khỏi nguy hiểm. Ngân Tranh còn chưa mở miệng, phu xe đã lớn tiếng trước, chửi mắng nói: “Điêu dân ở đâu tới, không có mắt sao?”

Ngân Tranh cảm thấy khó chịu, đang muốn giải thích hai câu, Đỗ Trường Khanh bên cạnh đã kéo Ngân Tranh lại, thấp giọng nói: “Đừng mắng, đó là xe ngựa của phủ Thái sư.”

Lục Đồng nghe vậy, trong lòng khẽ động, nghiêng đầu hỏi Đỗ Trường Khanh: “Ngươi nói phủ Thái sư, là phủ Thích Thái sư sao?”

Đỗ Trường Khanh có hơi bất ngờ: “Ngươi cũng biết uy danh của phủ Thái sư?”

Lục Đồng không nói, vẻ mặt hơi nặng nề.

Đằng kia, màn xe ngựa bị vén lên, có người xuống xe ngựa.

Là một vị tiểu thư đội mũ che, cả người váy tiên màu yên hà vẩy tơ hoa hợp hoan lại làm nổi bật dáng người đặc biệt nhẹ nhàng, được nha hoàn đỡ đi xuống xe ngựa, lộ ra hoa ngọc lan tỉnh xảo thêu trên giày.

Nàng ta đi rất cẩn thận, cho dù không nhìn thấy mặt, cũng khiến cho người ta cảm thấy rất quyến rũ.

Tiểu thư giống như châu như ngọc thế này, hộ vệ bên cạnh lại vừa cao to vừa hung ác, lớn tiếng mắng chửi xua đuổi bách tính xung quanh, để chủ nhân mình có thể đi vào Lầu Bảo Hương mà không gặp cản trở gì.

Đỗ Trường Khanh nói lầm bẩm một tiếng: “Những người quyền quý này…” Rốt cuộc cũng không dám nói tiếp.

Lục Đồng đang nhìn chăm chú vị tiểu thư nhà Thái sư kia, chóp mũi đột nhiên ngửi thấy một mùi máu cực nhẹ. Còn chưa lên tiếng nhắc nhở, thì đột nhiên ở cuối con phố dài, bỗng truyền đến những tiếng vó ngựa hỗn loạn của binh mã đang rượt đuổi, kèm theo tiếng la hét và quát mắng suốt dọc đường.

“Mau tránh ra! Quan sai tới bắt người!”

“Giết người rồi…”

“Cút xa một chút!”

Dọc đường, quán trà của một người bán hàng rong bị lật, binh mã đấu đá bừa bãi trên đường. Lục Đồng thầm nghĩ trong lòng thấy không ổn, theo bản năng rút hoa nhung ra nắm chặt trong lòng bàn tay, rồi kéo lấy Ngân Tranh muốn lùi về phía cửa hàng bên cạnh, đột nhiên trước mắt ập đến một cơn gió mạnh, có một bóng người lướt qua mặt nàng, mang theo mùi máu tanh dữ dội.

Người kia cũng không nhìn Lục Đồng, xông thẳng về phía tiểu thư nhà phủ Thái sư, ngay lúc sắp bắt được tiểu thư của phủ Thái sư đang tái mặt vì sợ hãi, thì tên hộ vệ bên cạnh nàng ta đột nhiên quét mắt nhìn Lục Đồng một cái, ngay sau đó, Lục Đồng cảm thấy cánh tay mình bị nắm chặt, cơ thể bị người đẩy mạnh về phía trước, đẩy tới trước mặt người mặc đồ đen.

“Cô nương...” Ngân Tranh sợ hãi lớn tiếng kêu lên.

Bốn phía đều trở nên tĩnh lặng.

Hộ vệ thấy đã có người chết thay, không chút do dự dẫn tiểu thư nhà mình lùi vào Lầu Bảo Hương. Lục Đồng cảm thấy cổ mình bị mũi dao kề sát, có người bóp vai của mình, hắn ta đang có ý đồ chạy sang bên kia đường để chạy trốn.

Nhưng mà kế hoạch của hắn ta lại thất bại.

Bên kia đường, đã có rất nhiều binh mã chạy tới, bao vây người này cùng Lục Đồng ở giữa.

Người này đã tiến thoái lưỡng nan, ngõ cụt đường cùng.

Lục Đồng bị hắn ta nắm chặt, hơi nghiêng đầu, mơ hồ nhìn thấy được góc mặt của người này.

Là một nam tử trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi, trên mặt toàn bộ là máu, vẻ mặt hung dữ và hoảng loạn. Lục Đồng cảm giác được đối phương tay cầm đao có hơi run, giọng nói của hắn ta cũng run rẩy, mang theo sự điên cuồng của kẻ cùng đường, nhìn về phía quan binh nói: “Tránh ra! Nếu không sẽ lão tử giết nàng ta!”

Dẫn đầu quan binh là nam tử mặc quan phục, ủng màu đen, xương gò má rất cao, ngồi ở trên ngựa lớn, ở trên cao nhìn xuống mở lời: “Tội nhân Lục Đại Sơn, đừng có giãy giụa nữa, còn không mau bó tay chịu trói!”

Nam nhân tên là Lục Đại Sơn nghe thấy: “Phì” một tiếng, vẻ mặt như vừa khóc vừa cười, lớn tiếng nói: “Tội nhân cái gì? Mẹ nó ai là tội nhân chứ, quan binh giám sát trông coi ăn trộm, nhưng lại để cho lão tử gánh tội, nằm mơ đi!” Hắn ta cầm chặt con dao trong tay: "Mẹ nó đừng nói nhảm, tránh ra nhanh chút, nếu không bây giờ lão tử sẽ giết nàng ta!”

Quan binh đứng đầu híp mắt, không nói gì.

Bách tính xung quanh đều đã giải tán, cách nơi này rất xa. Lục Đồng trơ mắt nhìn quan binh đeo ống tên trên lưng, rút cung tên dài ra rồi đặt lên cung tên hướng về phía mình, trong lòng không khỏi trầm xuống.

Thay đổi này cũng bị Lục Đại Sơn chú ý đến, vẻ mặt hắn càng ngày càng lo lắng, ép hướng mũi dao vào cổ Lục Đồng đè mạnh xuống, một ít máu tươi dọc theo cần cổ trắng nõn từ từ chảy xuống.

Ngân Tranh hoảng sợ: “Cô nương!”

“Vô dụng thôi.” Đỗ Trường Khanh giữ chặt Ngân Tranh đang muốn đi về phía trước, trong ánh mắt đều là sự sợ hãi nói: “Đó là bộ đầu của Binh Mã Tư Lôi Nguyên. Người này vừa tham công lại vừa liều lĩnh, không bao giờ để tính mạng của người bình thường vào trong mắt. Bày ra trận địa lớn thế này để truy bắt Lục Đại Sơn, sợ rằng…”

Chỉ sợ Lôi Nguyên sẽ không vì an nguy của một mình Lục Đồng mà thả Lục Đại Sơn đi.

Lục Đồng cũng ý thức được điểm này, trái tim dần dần đập mạnh lên.

Lục Đại Sơn run giọng quát: “Đều tránh ra cho ta!”

Lôi Nguyên chỉ nở nụ cười giả tạo nhìn hắn ta, xua tay nhẹ ra phía sau. Lục Đồng nhìn thấy cách hắn không xa, có một cung thủ đang từ từ kéo cung tên.

Trong lòng nàng bỗng ớn lạnh, giờ phút này nàng bị Lục Đại Sơn kéo đến chắn ở trước người hắn ta, giống như một lá chắn sống của Lục Đại Sơn, cho dù cung thủ của đối phương thân thủ cao siêu như thế nào, một mũi tên tới, chỉ biết là sẽ bắn xuyên qua người nàng với Lục Đại Sơn!

Nhưng nàng không muốn vô duyên vô cớ chết ở chỗ này!

Nghĩ đến đây, Lục Đồng không động đậy nắm chặt hoa nhung trong tay. Hoa nhung này vừa rồi ở dưới Lầu Bảo Hương đã bị nàng nắm lấy, luôn nắm ở trong lòng bàn tay.

Lực chú ý của Lục Đại Sơn tất cả đều đặt ở trên người bọn Lôi Nguyên, hơn nữa cũng không đem Lục Đồng để vào mắt, nói cho cùng nhìn qua nàng chỉ là nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt.

Cung thủ phía sau Lôi Nguyên đã kéo căng cung tên, chỉ chờ Lôi Nguyên ra lệnh một tiếng, sẽ ngay lập tức bắn một mũi tên ra.

Ngay lúc này, Lục Đồng mạnh mẽ giơ tay lên, Lục Đại Sơn bị bất ngờ không kịp đề phòng, bị nàng đẩy lùi về phía sau hai bước. Nhưng mà bàn tay hắn ta vẫn nắm lấy vai nàng chưa buông ra.

Ngay sau đó, cây kim hoa nhung trong tay Lục Đồng đâm vào mắt trái của Lục Đại Sơn một cách hung ác!

Phía sau vang lên tiếng kêu hoảng sợ.